Nền trang con

SÓNG BIỂN VÀ NỖI NHỚ NHÀ

Cập nhật: Thứ sáu - 06/11/2020 21:55 | Lượt xem: 119

SÓNG BIỂN VÀ NỖI NHỚ NHÀ

Lựa chọn và gắn bó với nghề thủy thủ có lẽ vừa là một cái duyên, vừa là tiếp nối truyền thống của gia đình Tôi, bởi Bác, Cậu và các anh em trong gia đình đều là những thủy thủ dặn dày kinh nghiệm.
Sau khi tốt nghiệp ĐHHH Tôi được nhận vào làm cho một trong những Công ty vân tải biển lớn của Việt Nam.  Chuyến công tác đầu tiên, dài nhất cũng chính là chuyến công tác đáng nhớ nhất của Tôi.
“Thường mỗi đợt công tác của chúng tôi là 8 tháng hoặc 1 năm lênh đênh trên biển, chỉ sóng, gió, vị mặn của biển và những nỗi nhớ nhà”.
 
rsz “it was a maze for me for the first day but after doing my familiarization it become bigger than life”

Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác lần đầu của mình khi biết thế nào là say sóng. Đầu thì đau như búa bổ, ruột gan thì lộn tùng phèo, tâm trí thì mơ hồ. Chỉ cần ngồi dậy thôi là trời đất quay cuồng như muốn rớt xuống chân tôi. Tôi không thể làm gì khác ngoài nằm một chỗ. Mấy anh bạn của tôi động viên: “Không sao đâu, rồi quen ngay ấy mà!”.
Tôi cứ thế mơ màng trong ba ngày, nằm một chỗ, mắt không dám mở. Tôi đã nôn hết những gì có trong dạ dày, và sau đó tôi không còn gì để nôn nữa. Cứ thế, quen dần với sóng, với biển, rồi đến lúc nào đó lại thấy biển êm ả, dịu dàng với người thủy thủ đến vậy.
Bình minh được ngắm mặt trời mọc, hoàng hôn ngắm mặt trời lặn. Ngửi mùi mằn mặn trong làn gió mát không một chút ô nhiễm. Đôi khi cũng thật thảnh thơi, thỏa mái. Tôi thấy thanh thản và nghĩ rằng, mình có đủ sức mạnh để đối đầu với tất cả.
drone helideck on greenpeace arctic sunrise

Nhưng điều đáng sợ hơn tất thảy không phải là những khó khăn hiện hữu ấy, không phải là sóng, không phải là gió, cũng không phải là công việc vất vả… mà là nỗi nhớ!
Mọi thứ hiện ra trong đầu tôi như là một ký ức. Từ cha mẹ thân yêu của tôi, từ người con gái tôi yêu, gia đình tôi đang ở quê hương mong chờ tôi về, từ những thứ bình dị hàng ngày trước đây, đối với tôi bây giờ nó giống như là ký ức mà thôi.
Biết được, nhớ được nhưng không thể chạm được. Tôi thèm được gặp người thân, thèm được ngửi mùi đất, thèm được ăn những món ăn mẹ nấu, vợ nấu thường ngày... Thèm đủ thứ vốn rất bình thường đối với mọi người. Và người thủy thủ chúng tôi cứ “thèm” như thế, ngày này qua ngày khác, tháng này qua năm khác…!!!

-Biển không sóng mà trong lòng đầy sóng.
-Nhớ quê hương cùng với bóng hồng.

 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây

Bản quyền thuộc về PACIFIC MARINE

General Director Mr Denis
ONLINE
INQUIRY